Giữ một lá 2 lẻ ít thiệt hại hơn giữ một lá K lẻ, nên thứ tự xả về cuối ván nên đảo ngược so với đầu ván.
Không nên xé phỏm sảnh gần hoàn thành chỉ để ăn một lá không chắc chắn.
Rác là lá lẻ chưa ghép phỏm. Mỗi lần ăn là lộ ra một phỏm, đếm số phỏm họ đã trình cho biết chính xác còn bao nhiêu lá phải ghép nữa.
Theo dõi cả bốn chất ngay từ đầu là quá tải, bắt đầu bằng chất mình đang cần rồi thêm dần khi đã thành thói quen. Ai giữ được sảnh cao sẽ không bỏ lá K hay Q sớm, nên nước đi đó tiết lộ tay bài chưa ghép được gì. Vài giây bỏ ra để nhìn hết mọi cách ghép thường tiết kiệm được nhiều lượt đánh sai ở phần sau của ván.
Người ăn liên tiếp thường đã gần ù. Xé phỏm hoàn chỉnh gần như luôn là nước đi sai.
Giữ đôi luôn linh hoạt hơn giữ lá lẻ. Không được nhìn bài của người chia khi họ đang chia bài. Không cần nhớ chính xác lá nào đã ra, chỉ cần biết mỗi số còn lại bao nhiêu con là đủ để ra quyết định đúng.
Người giữ lại lá tưởng như vô dụng thường đang chờ sảnh. Người đánh ra lá cao ở vòng đầu thường có bài rời rạc. Rác cuối cùng khó xử lý nếu không ghép kịp lúc.
Đánh lá cao trước, lá thấp sau là chiến thuật phổ biến khi tay đã ổn định. Lối đánh liều bị trừng phạt nhanh hơn, nên chiến thuật hiệu quả ở bàn thấp chưa chắc dùng được ở bàn cao.